Câu chuyện tình của tôi: Chặng đường đưa tôi đến tin Chúa

Các bạn thân mến!

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó, sống trong chế độ bao cấp và bố mẹ đều thuôc thế hệ cũ không được học hành. Bố tôi còn tạm biết đọc và biết viết. Bao đời nay họ hàng gia đình tôi đều gốc quê mùa ảnh hưởng đậm nét văn hóa của nho giáo khổng tử “tam tòng tứ đức, trọng nam khinh nữ, thờ thần tướng, cúng ông bà tổ tiên.

Tôi và bao nhiêu bạn bè cùng trang lứa, từ nhỏ đã phải chứng kiến cảnh lo âu của bố mẹ tôi vì thiếu cơm áo gạo tiền. Bố mẹ tôi phải đi làm kinh tế kiếm sống. Khi tôi mới 8 tuổi mấy chị em tôi đã phải sống tự lập, bữa ăn bữa nhịn, sống sót đến khi xóa bỏ bao cấp là đã khá giả hơn là đã có cơm no áo ấm.

Tôi là con út trong gia đình nên đã may mắn hơn anh chị tôi là được học hết lớp 12. Sau đó tôi làm đủ mọi nghề kiếm sống nhưng cuộc sống vẫn long đong lận đận. Rồi tôi lập gia đình, sinh được một cháu trai. Nhưng cuộc sống còn tồi tệ hơn bởi bạo lực gia đình mà tôi phải chịu đựng.

Sau đó chúng tôi chia tay nhau, cái nghèo hèn và khổ cực vẫn cứ đeo bám tôi. Nhưng điều đáng nói hơn là tôi luôn bị ám ảnh bởi quá khứ chua cay va tổn thương trầm trọng! Trong tôi không còn tồn tại niềm tin cuôc sống nữa, mà chỉ là một cái xác không hồn. Sống trong nước mắt lo âu và sợ hãi.

Có thể do thời tho ấu của tôi không được hạnh phúc nên vết thương lòng càng nặng nề hơn. Luôn than thân trách phận, trách mình đã sinh nhầm thế kỷ, trách bố mẹ đã bỏ rơi không chăm sóc chị em tôi. Chúng tôi không có được sự ấm áp, luôn bị chửi mắng vô cớ. Anh tôi là con trai thì luôn được chiều chuộng, trong lòng tôi đầy sự ghen tị và hận thù, hận thù cả người đàn ông đã lừa dối tình cảm của tôi, rậu đổ bìm leo, vì gia đình tôi nghèo nên tôi phải chịu bao cay đắng.

Càng lớn tôi càng măc cảm với thân phận và số phận của mình, thân cô thế cô. Một cuộc sống thật vô nghĩa, rồi tôi bị trầm cảm. Cười khóc vô cớ, hay cáu gắt với mọi người, ra đường tự ti tự hạ mình.

Rồi một ngày tôi quyết định rứt ruột bỏ lại đứa con nhỏ ở lại Việt Nam để sang Đài-loan lao động và học tập, mục đích là thay đổi môi trường sống, quên đi mọi hận thù và muốn đổi đời. Các bạn thử đoán xem chỉ thay đổi môi trường sống liệu có thay đổi được số phận không?

Dịp tết 2007 tôi buồn phiền và vô vọng đi lang thang luẩn quẩn, trong lòng mang đầy ưu tư và tội lỗi, nhìn về tương lai trào nước mắt, nhìn về quá khứ toát mồ hôi, cuộc sống hiện tại không tiền, không người thân, không nơi nương tựa… Rồi cuộc sống sẽ trôi về đâu?  Lúc đó tôi chỉ muốn tìm đến cái chết.

Sau này khi tin chúa tôi mới hiểu ra rằng, con người ta không biết trước được mình sẽ chết lúc nào hoặc tự tìm đến cái chết đi chăng nữa, hay là chết ở đâu. Chết bằng cách nào? Thế nhưng một điều có thể chắc chắn là ai ai cũng phải chết. Chết không phải là điều đáng sợ nhưng chết làm sao mới là điều phải quan tâm. “Sống sao thác vậy”. Sống trong ơn lành, chết trong bình an. Sống trong tình yêu thương, chết trong niềm hạnh phúc. Mỗi người chỉ chết một lần, và điều gì đi sau cái chết sẽ mãi mãi không bao giờ đổi thay. Chúng ta sẽ sống thế nào để khi giờ Chúa đến chúng ta được thanh thản ra đi mà không phải hối tiếc.

Chỉ vì sự yêu thương, Chúa đã đến bên tôi qua lời làm chứng của chị hàng xóm, ngay ngày hôm sau tôi được chị ấy đưa đến nhà thờ. Tôi đã được sư mẫu tiếp đón niềm nở và đã nói chuyện giáo lý với tôi rất lâu.Thực sự là trước đó tôi không còn chút niềm tin vào cuộc sống, trong tôi chỉ còn là sự hận thù, nhục nhã va trống rỗng. Tôi đến với Chúa ban đầu chỉ là sự hiếu kỳ và hoàn toàn mới mẻ.

Ngày hôm sau tôi mạnh dạn một mình bước đến nhà thờ, sư mẫu đã cho một người con của Chúa đón tôi ở cổng, đưa tôi vào, ngồi cạnh tôi và hướng dẫn tôi đọc Kinh Thánh. Lần đầu tiên trong đời tôi được nghe Thánh ca, bài Thánh ca ấy giống như là được sắp xếp dành riêng để cho tôi nghe vậy. Nội dung Thánh ca đúng như tâm trạng của tôi, tôi đã òa khóc như một đứa trẻ. Mà đứa trẻ bị lạc gia đình người thân bấy lâu nay mới đươc đoàn tụ.

Ôi! Một cảm giác thật tuyệt vời, đúng là Chúa đã cảm động tôi chứ làm sao tôi có thể khóc giữa đám đông người như vậy? Ngài đã đón nhận tôi làm con của Ngài. Tôi đã đi theo Chúa, trong trong thế gian, dưới con mắt của mọi người tôi là một kẻ hư hỏng, vô phương cứu chữa. Tôi đã tìm thấy Chúa, tâm trạng của tôi đã tốt hơn rất nhiều, tôi thấy lạc quan hơn.

Trước đây gặp người khác tôi chỉ lầm lì cúi mặt, giờ đây tôi có thể tự tin và ngẩng cao đầu và luôn mỉm cười với những người xung quanh mình. Nhờ sự nhiệt tình của các con của Chúa, tôi đã học được cách nguyện cầu, đọc và tìm hiểu Kinh Thánh. Tôi thấy mình đang lớn dần lên, trưởng thành và giữ vững đức tin nơi Chúa kính yêu! Mỗi khi buồn phiền thay vì sự khóc lóc oán hờn trước đây, tôi đã biết nguyện cầu, và các con của Chúa cũng nguyện cầu cho tôi. Tôi đã được Chúa hồi âm. Giờ đây tôi đã có được đức tin nơi Chúa. Tôi thấy Chúa coi tôi như một đứa trẻ hay vòi vĩnh, Chúa yêu thương mà không hề cáu giận. Có người nói có thể Chúa đã bù đắp cho tôi bởi tôi đã bị mất mát quá nhiều, cảm ơn Chúa!

Tôi sang Đài Loan, bước theo Chúa cũng nằm trong trương trình của Chúa sắp đặt. Chúa đã mời gọi tôi bước đi theo Ngài, cũng là lúc Ngài chứng tỏ tình yêu của ngài dành cho tôi. Ngài chấp nhận tôi là con của Ngài, chấp nhận những yếu đuối và tội lỗi của tôi nữa. Theo ngài là cùng chia sẻ với ngài một sứ mạng, cùng đồng cam cộng khổ với ngài trong công cuộc cứu chuộc.

Nhưng muốn nghe được tiếng gọi của Chúa tôi phải đi vào trong im lặng với Ngài, phải từ bỏ tất cả, và điều quan trọng là phải từ bỏ chính mình. Hỡi các bạn hữu xa xôi, dù các bạn có hoàn cảnh giống tôi hay may mắn hơn tôi. Các bạn hãy tự ngẫm xem mình có cảm thấy bình an hay không? Cuộc sống của bạn có mất tự tin hay không? Dù trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa thì chỉ cần bạn có đức tin nơi Chúa thì bạn sẽ thấy có rất nhiều điều kỳ diệu sẽ đến với bạn.

Trong danh Đức Chúa Giê-xu ban phước lành cho các bạn đã đọc bài làm chứng của tôi. Cảm ơn Chúa! Bởi Thiên Chúa có thể làm được tất cả mọi sự, cho dù chúng mình bị hư hỏng, dẫu cho linh hồn của tôi và của bạn có tàn tệ, có bệ rạc, có thê thảm hay bị rách rưới tả tơi mấy đi chăng nữa thì chúng mình cũng không nên tuyệt vọng, bởi vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được (Lu-ca 1:37)

Lạy Chúa! Xin cho con biết lắng nghe tiếng Chúa, biết quyết tâm từ bỏ để mạnh dạn lên đường bước đi theo Chúa, vì Chúa là gia nghiệp, là hạnh phúc và là cùng đích của cuộc đời con. Amen.

Đài loan ngày 15/03/011

Nguyễn Thùy Dương

Sinh viên năm thứ 4 khoa quản trị kinh doanh trường đại học Cao Hùng, Đài Loan

Một Phật Tử Tha Hương

NHẬN ĐƯỢC NIỀM TIN CHÂN THẬT DO LÒNG THƯƠNG XÓT CỦA ĐỨC CHÚA TRỜI CHÍ CAO.

Như đa số người sanh đẻ tại mảnh đất hình chữ S Việt- Nam, tôi được sanh trưởng trong một gia đình thờ cúng ông Bà và tự xưng là theo đạo Phật. Tôi từng theo bà nội và má tôi đi Chùa từ thuở nhỏ. Tôi vẫn còn nhớ là đã thường được ngồi trong lòng quý ông bà Sải cả- ông Sư chủ trì Chùa ở miền Nam. Tôi cũng từng ăn chay với má tôi, cũng như thắp nhang lạy Phật, lạy bàn thờ hình ông bà. Khi Phật giáo bị đàn áp, má tôi và tôi chính thức quy y tam bảo tại Chùa Phật Học Xá Lợi Nam Việt. Tôi vẫn thường ăn chay tụng kinh gõ mõ, niệm Phật, luyện Yoga; dù đang dạy trường của các Linh Mục, các thầy Công Giáo. Lòng đầy kiêu hãnh với việc học đầy tiến bộ, và sẽ đi du học để có mảnh bằng cao hơn, ngõ hầu sau này có thể làm lớn trong chính quyền.

Tôi đã luôn nghĩ rằng: Phật Giáo là tôn giáo hay nhứt. Hay ở chỗ là mình có thể tự tu tập để trở thành Phật, nếu kiếp này không thành thì kiếp sau, hay kiếp sau đó nữa… Vả lại, sống trong xã hội đại đa số là Phật Tử, tôi nên giữ là đạo Phật để dễ làm lớn sau này. Đó là lập trường phải nhứt. Tôi đã giữ lập trường này rất lâu. Bằng cớ được kể như sau. Khi tôi bị động viên và được đưa lên Đà Lạt dạy văn hoá, tôi thuộc khoa Toán, cho sinh viên sĩ quan trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, tôi có ý xin đi Mỹ để có bằng cao hơn. Học Anh Văn đã hơn mười mấy năm, đọc được, viết được và nói được. Ấy vậy, khi tôi nói chuyện với vị cố vấn Mỹ của phân khoa tôi, ông ấy không hiểu tôi nói gì và tôi cũng không hiểu ông ấy nói gì! Một sáng thứ Bảy nọ, khi đi phép trên đường Minh Mạng từ chợ Đà Lạt đổ dốc xuống Phan Đình Phùng, tôi đi ngang qua một căn phố nọ và thấy một ông Mỹ đang dạy tiếng Anh cho vài người Việt. Tôi vào và xin học. Tôi được chấp nhận. Ông ấy là Giáo Sĩ Jim Gayle. Ông ấy cho tôi quyển “Good News” và các sách học Anh Ngữ.

Sau đó tôi được học bổng của USAID đi học bên Mỹ. Khi tôi đang học tại “The University of Texas at Austin” ông ấy về nghĩ một năm và vô tận trường thăm tôi, cũng giới thiệu tôi cho một Baptist Church gần trường. Trọn một “semester” Hội Thánh này cho một thanh niên Mỹ đến chở tôi đi học trường Chủ Nhật và dự mỗi buổi thờ phượng. Sau khi tốt nghiệp tôi trở về Việt Nam cưới vợ, dạy Võ Bị và Viện Đại Học Đà Lạt, Trường Chính Trị Kinh Doanh. Trong một buổi lễ khai trường, một Linh Mục giảng ” Nếu ngươi không theo Ta là ngươi chống Ta,” cả vợ và tôi cố ý chống tư tưởng đó, và nói với nhau; tại sao trung lập không được? Ghi lại các điều này để chứng tỏ rằng tôi đã giữ rất lâu lập trường tiếp tục ở trong đạo Phật. (Cả việc hai anh chị sinh viên Chính Trị Kinh Doanh nọ mời hai vợ chồng tôi đến dự đám cưới của họ ở trong Hội Thánh Tin Lành Đà Lạt. Cả vợ tôi giáo sư kế toán của họ, cũng không đến dự . Bây giờ tôi mới biết. Chúa đã cho người săn sóc hướng dẫn tôi mọi bề.

Ngày 30 tháng 3 năm 1975, theo lệnh truyền, tôi một sĩ quan giáo sư chưa từng cầm quân, được “hân hạnh” dẫn đại đội binh sĩ đi sau cùng của đoàn sinh viên Đà Lạt, rút lui xuống Phan-rang, Phan-thiết, rồi về trại Long Thành. Nhờ bị bỏ lại một đêm với binh sĩ mà ngày hôm sau vẫn dẫn binh sĩ về đầy đủ tôi “được đưa lên” làm trong văn phòng ông Tướng Chỉ Huy Trưởng rồi kế đó, đi nuôi ông trong trại giam bộ Tổng Tham Mưu. Ngày 20 tháng 4 nghe thấy thiên hạ đi Mỹ, tôi viết thơ lên Tây Ninh bảo vợ con xuống Sài Gòn để đi Mỹ, cho đi thì được đi vì tôi đã xin USAID cấp giấy xác nhận vợ và tôi đều đã du học sinh của Mỹ. Thấy vợ con không xuống, vào ngày 28 tháng 4 tôi đi xe Honda đến dầu võ thì bị lính Việt Nam Cộng Hòa chặn lại vì Việt Cộng đang chiếm cái cầu vào Tỉnh Lỵ Tây Ninh. Ngày 30 tháng 4, khi bom đạn nổ đầy trời Saigon, tôi nhảy lên tàu Đại Hàn tại Tân Cảng và được đến tạm trú tại đảo Wake sau khi qua căn cứ Mỹ ở Phi Luật Tân. Lòng buồn vô hạn dù có ý nghĩ là phen này mình sẽ “enjoy life!”. Trong khi xếp hàng làm thủ tục nhập nội địa, tôi có lấy quyển sách nhỏ bằng tiếng Anh về đọc. Sách nói về Chúa Jesus Christ. Đọc và thấy lòng được bình an. Tôi tự nhủ thầm là sẽ xin làm Báp têm ở bất cứ Hội Thánh nào khi đến Mỹ… Kế đó tôi được đưa vô trại Ft. Chaffee ở Arkansas. Nhưng ngày tháng dài đằng đẳng, lúc chờ người bảo trợ cho ra khỏi trại Ft. Chaffee, tôi theo một giáo sư Anh Văn hút thuốc, uống rượu và làm mọi công tác trong trại. Người thẫn thờ như kẻ điên dại, (Hẳn các sinh viên và người quen đều nhận thấy như vậy; bây giờ tôi mới nghĩ biết điều này). Người bạn đồng nghiệp đã được bảo trợ và ra trại rồi. Chỉ còn tôi ở lại một mình. Tưởng nghĩ có bằng cấp cao của Mỹ và độc thân, thế nào cũng có người bảo trợ và ra trại dễ dàng! Cuối cùng phải nhờ ông bạn đồng nghiệp đó nhờ người bảo trợ của ông tìm người bảo trợ cho tôi. Tôi được thơ hồi âm là có một gia đình ở đó, Indiana, bảo trợ và một gia đình khác sẽ cho việc làm và lái xe nông trại. Lòng cũng chịu mừng và chờ ngày ra trại!

Trung tuần tháng Tám đó, ông chủ sự phòng điện toán rời nhiệm sở mà tôi đang cung phong công tác tại phòng này, nên có một buổi tiệc nhỏ chia tay. Sau tiệc, được về sớm. Tôi không đi xe bus về trại như mọi ngày, nhưng đi bộ trên đường “Catina” của trại. Khi đi ngang qua cửa một Chapel nọ, tôi thấy ông Mỹ nọ, và ông ấy thấy tôi. Ông buông rơi sách trên tay và chạy xuống ông choàng lấy tôi cũng kêu “Thuận!”. Tôi bộc thốt lên tiếng mà tôi đã chưa bao giờ nhớ đến, mãi đến lúc đó, “Gayle.” Ông đưa tôi vào văn phòng và hỏi chuyện. Hẳn thấy tay tôi không có đeo nhẫn, ông hỏi: “nghe nói anh đã có vợ rồi phải không?” và ông hỏi tôi có muốn ở lại Texas không? Ông ở trại đã lâu, tuần tới sẽ rời trại và về Texas, College Station, để cho các con ông tựu trường đi học. Hai tuần sau đó tôi được Calvary Baptist Church tại Baryan bảo trợ và được học tiến sĩ về thống kê của trường Texas A&M University, College Station. Ngay tuần đầu tiên trong Hội Thánh Calvary, tôi đã đi lên xin được Báp Têm. Ông mục sư hỏi lý do. Tôi nói khi đọc sách về Chúa Jêsus, lúc ở đảo Wake, tôi thấy lòng được bình an. Sau lễ Báp Têm, tôi đi nhà thờ mỗi sáng và chiều Chủ Nhật, mỗi tối thứ hai và thứ tư. Lòng tôi vẫn luôn buồn nhớ vợ, nhớ con, nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ quê hương xứ sở. Lúc đi nhà thờ cũng không hiểu gì và không ca Thánh ca được. Đi học ở trường về, ngồi làm homework cũng không được và chỉ biết khóc nhớ vợ nhớ con… Lòng nghĩ, chắc chắn sẽ bỏ học mà đi làm.

Khi được làm lễ Báp Têm hai tháng trước có một người Mỹ trong nhà thờ cho một quyển sách nhỏ. Tôi bỏ trong túi áo “vest” và không màng đọc tới. Vào một sáng thứ bảy của tháng 10 năm 1975 trời Texas đã lạnh. Lòng buồn thâm thẫm. Ngồi trong nhà “trailer” một mình. Tôi mặc áo “vest” thường mặc đi nhà thờ, cho đỡ lạnh. Kế đó, tay cầm và đọc quyển sách nhỏ đó, đã nằm trong túi non hai tháng rồi. Đó là quyển “Steps to Peace with God” của Billy Graham. Say sưa và chăm chú đọc. Rồi tôi theo lời khuyên của sách đó, tôi cầu nguyện xin Chúa tha tội lỗi của tôi, và tôi mời nhận Chúa vào lòng tôi làm Chúa Cứu Thế và Chủ đời tôi. Tôi điền tên và gửi đi để nhận được báo Decision đọc mỗi kỳ.

Có các điều lạ đã xảy đến cho đời tôi mà tôi đã nhận biết được. Tôi không còn buồn than khóc lóc vì xa vợ xa con nữa… Việc học ở trường mỗi ngày một khá hơn (tôi được chữ B và chữ A trong mỗi lớp học). Một điều kỳ diệu nhứt mà chính các anh, chị, em trong Hội Thánh đều nói đến, đó là tôi học Kinh Thánh mỗi ngày mỗi hiểu hơn một chút ít. Tôi phát biểu ý kiến trong trường Chúa Nhựt và được anh chị em đều cho là đúng với Kinh Thánh. Tôi được thấy các việc làm và tư tưởng thuở trước của tôi là sai, là đầy tội lỗi. Tôi xin Chúa tha tội cho tôi từng tội một, từ lúc tôi lên ba, lên bốn, mà tôi được nhớ cho đến lúc gần nhứt. Cuộc đời tôi đã hoàn toàn đổi mới và khác hẳn với cuộc đời cũ. Cuộc sống đầy vui hưởng, bình an nội tâm, tư tưởng bình thản, ham học trong trường cũng thích học Kinh Thánh. Mỗi tối thứ hai kể từ ngày được tái sanh đó, tôi gia nhập đoàn chứng đạo và đến gõ cửa ba, bốn nhà mỗi đêm. Chứng kiến nhiều người tin nhận Chúa nên lòng luôn được hớn hở ca ngợi Chúa không thôi.

Nhìn kỷ từng chi tiết, tôi thấy bàn tay của Chúa Trời trong mọi sự trong đời tôi.

Lúc lên mười hai mười ba, vì tư tưởng gì đó, tôi ngừng xe đạp và đấm ngực để thốt ra lời: lỗi tại con! Lỗi tại con! Chúa đã luôn kêu gọi, soi dẫn, dù chưa được kiến thức gì về lời của Ngài. Sống trong môi trường văn hóa cổ truyền, Tin Lành của Ngài quả thật khó đến với kẻ hèn như tôi. Tôi đã chân thành có niềm tin. Một niềm tin tôi đã từng nghĩ là hay nhứt. Đức tin thành thật đó không đưa đến đâu cả mà trái lại là một cản trở lớn lao cho lẽ thật của Thượng Đế đến với lòng mình.

Rồi đời trôi chảy. Định kiến càng kiên trì. Kiên trì đến nỗi dù chính lời của Ngài có đến chính mình, dù có tôi tớ của Ngài có săn sóc đời mình, dù có đi Nhà Thờ học Kinh Thánh, nghe thuyết giảng, lòng cũng không chịu mở ra để đón Thần Lẽ Thật. Chỉ có tha hương, chỉ có mất tất cả ràng buột vô hình và hữu hình của đời mình, chỉ có đang bị chết hụt trong biển sóng, lòng của mình mới chịu mở rộng để đón nhận Tin Lành của Chúa Cứu Thế Giê-xu Christ. Quả thật, lời Ngài không trở lại luống không!

Giờ, tư tưởng mới được mở rộng, trao đổi và mới nhận thức rằng: Ngài quả thật là đường đi, lẽ thật, và sự sống duy nhứt. Chẳng có ai có thể cứu khỏi biển tội lỗi của mình mà không nhờ đến Ngài. Ngài quả thật là Chúa Cứu Thế của thế gian và của chính cá nhân mình. Khi đọc đến Giăng đoạn ba, tôi mới biết tôi đã được tái sanh và khi đọc đến Giăng 14-17, tôi mới biết chính Chúa Thánh Linh đã vào lòng tôi và đã luôn cai trị đời tôi, ở cùng tôi đời đời kiếp kiếp.

Trường hợp cá nhân tôi, có là kẻ tha hương, mới có niềm tin chân thật trên trái đất này. Đó là do sự thương xót của Chúa Trời Chí Cao, Toàn Năng, Hằng Hữu, Hiện Hữu. Đó là nhờ tình yêu cao cả của Chúa Giê-xu Christ chết trên thập tự giá, sống lại, ngồi bên hữu của Chúa Cha, sai Chúa Thánh Linh đến cảnh cáo: tội lỗi sự công chính, và sự đoán phạt. Nay, chúng tôi biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ kính sợ Chúa Trời, cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định. Chính Ngài, Đức Chúa Trời: Chúa Cha, Chúa Con, và Chúa Thánh Linh, ban niềm tin cho người Việt tha hương.

Mục sư Lý Công Thuận .

Vài nét về Tác giả

Mục sư Lý Công Thuận nguyên là giáo sư Thống Kê Đại Học Đà Lạt, Trường Chính Trị Kinh Doanh và Giáo Sư Toán Học và Trưởng Ban Toán Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt Việt Nam, Đà Lạt. Sau khi di tản năm 1975, ông định cư ở Texas, và theo học chương trình Tiến Sĩ Toán, và trong khoảng thời gian đó ông tiếp nhận Chúa Giê-xu làm cứu Chúa đời mình. Năm 1980 ông hoàn tất chương trình Ph. D về thống kê học (Statistics) và hầu việc Chúa với người Việt Nam. Ông đã theo học trường thần học Capital Bible Seminary. Sau khi làm việc với NASA Lockheed, tại Houston, ông dời về Hoa Thịnh Đốn, và làm quản nhiệm Hội Thánh Báp Tít thứ nhứt Việt Nam tại Lanham, Maryland. Ông hiện đang làm việc với Bureau of Statistics của chính phủ Hoa Kỳ. Gia đình ông gồm có vợ là bà Châu Nguyệt Hồng, nguyên Giáo Sư Kế Toán Trường Chính Trị Kinh Doanh và một con gái là Eliazar Lý Công Thuận, cả hai đều đã tin nhận Chúa Giê-xu làm Cứu Chúa của đời mình.

From: tinlanhhyvong.com

Chúa đã chữa lành bệnh thoái hóa cột sống lưng

Lời làm chứng về quyền năng của Chúa đã chửa lành bệnh cho một nữ tín hữu lão thành tại Hội Thánh Tin Lành VN (MN) Chi Hội Bạc Liêu

Vì phép lạ mà Chúa đã thi thố trong việc chửa lành bệnh đau nhức lưng (thoái hóa cột sống lưng) cho một nữ tín hữu lão thành là một việc vô tiền khoáng hậu đối với một con cái Chúa đã sống 70 năm trên đất nên rất cần được toàn thể con Cái Chúa ở khắp nơi biết để cùng chia sẻ niềm phước hạnh vô biên và cùng dâng lên lời cảm tạ, ngợi khen Ba Ngôi ĐCT và thêm lên niềm tin yêu trong Cứu Chúa Jêssus Christ. Việc xảy ra trong tháng 6 năm 2009 tại TP-HCM như sau :

Tôi tên Phan Văn Dự, 70 tuổi, nhà tôi tên Lý Thị Thanh, 68 tuổi, là thuộc viên của Hội Thánh Tin Lành Việt Nam (Miền Nam) Chi hội Bạc Liêu.

Vào ngày 29/5/2009, tôi và nhà tôi cùng đưa các cháu nội lên TP-HCM để thăm cha mẹ chúng sau khi chúng nghỉ hè. Chuyến đi của tôi là “một ngày đi một ngày ở và một ngày về” còn nhà tôi dự định ở lại chơi với các con cháu ở TP một tháng.

Một tuần trôi qua mọi sự bình thường, nhưng qua tuần thứ hai, nhà tôi đột ngột bị đau lưng dữ dội, mọi cử động đều đau nhức vô cùng, việc ngồi xuống đứng lên thật là khó khăn. Các con tôi đưa mẹ nó vào Trung tâm Chỉnh hình và Xương Khớp ITO TP, sau khi chụp X-quang và đo độ loãng xương thì Bác sĩ xác định là nhà tôi bị bệnh “thoái hóa cột sống lưng”, họ cho thuốc uống và chích, một tuần trôi qua, cơn đau chẳng những không thuyên giảm mà càng nặng hơn.

Tôi đã điện thoại cho con tôi chở nhà tôi đến một Bệnh Viện công của nhà nước ở Quận Tân Bình xem coi có cách nào điều trị khá hơn không. Tại đây các Bác sĩ cho biết hồ sơ bệnh án củ do Trung Tâm Chỉnh hình ITO khám và cho toa là rất chính xác rồi, các loại thuốc đều cao cấp và đắt tiền, cứ tiếp tục uống và chích thuốc đó, họ có bán cho một thắt lưng và họ cũng nói thêm đây là bệnh của các bà lớn tuổi, gần như 80 % người già đều bị bệnh nầy nên hãy trở về cho uống thuốc và làm vật lý trị liệu.

Trong ý nghĩ của tôi muốn mời ông Mục sư Lê Tân- Quản nhiệm Hội Thánh Phú Thọ Hòa (nơi các con tôi nhóm lại)- đến cầu nguyện nhưng tôi ngại vì không quen ông, tôi nghĩ sẽ nhờ một Mục sư cầu nguyện cho nhà tôi sau khi chuyển nhà tôi về Bạc Liêu. Suy nghĩ kế tiếp của tôi cũng là một ám ảnh đáng sợ là rồi đây nhà tôi sẽ nằm trên giường bệnh lâu ngày cho đến ngày nhắm mắt ! Tôi sẽ lo chạy chữa cho nhà thôi vừa thuốc vừa vật lý trị liệu theo sự suy diễn của ý nghĩ của con người “còn nước còn tát” “đến đâu hay đến đó”. Tôi không mất niềm tin nơi Chúa, tôi vẫn cầu nguyện nhưng dường như đức tin không mãnh liệt lắm ! Hàng ngày, trong suốt cuộc đời của tôi khi vui hay buồn, không lúc nào mà hình ảnh của Chúa Jêsus bị treo trên cây Thập tự giá nhạt nhòa trong tâm trí tôi. Tôi cũng không hiểu tại sao như vậy.

Đêm Thứ Sáu 19/6/2009 tôi đi lên TP-HCM và ở tại nhà con gái thứ tư của tôi tại số 154, Nguyễn Thái Bình, Quận Tân Bình ngày Thứ Bảy 20/6/2009 để chứng kiến sự đau đớn mà nhà tôi phải cố gắng chịu đựng khi phải đứng lên ngồi xuống. Sự nóng lòng muốn lên Thành phố để làm một cái gì đó hầu giúp cho nhà tôi vơi bớt cơn đau nhưng đều vô vọng. Bản thân tôi cũng đã trải qua 2 lần phẫu thuật, nên với tuổi già sức yếu tôi cũng không xẻ chia được gì chỉ biết nhìn và thương cảm mà thôi, điều đó là sự bất lực của con người trước bệnh tật và sự chết.

Sáng Chúa nhật 21/6/2009 tôi đi nhà thờ Phú Thọ Hòa nhóm lại thờ phượng Chúa nghe bài giảng đề tài “Hiểm họa của sự ghen ghét”, tôi vô cùng cảm tạ ơn Chúa vì Ngài đã dạy dỗ tôi rất nhiều qua bài giảng nầy.

Một giờ trưa ngày Chúa nhật, Mục sư Nguyện, con của một người bạn thân của tôi, Mục sư tình nguyện Lê Văn Lợi, đang hầu việc Chúa ở Quận 12 TP-HCM đến thăm chúng tôi. Lúc đó nhà tôi đang nằm ở phòng khách, muốn nhường chỗ cho khách nên cố gượng dậy trong đau đớn để di chuyển qua cách đó một chút. Sau khi chào nhau và thăm hỏi qua lại, tôi cũng không nghĩ Mục sư trẻ tuổi nầy có ân tứ để cầu nguyện chữa bệnh nên tôi không mời cầu nguyện cho nhà tôi, nhưng trước khi từ giã ra về Mục sư Nguyện nói rằng “Con xin được cầu nguyện cho bác gái”.

Ms Nguyện không phải cầu nguyện mà khẩn nguyện và nài xin như nắm lấy tay Chúa lay động, lời khẩn nguyện mạnh mẽ, như kêu van, như kêu xin một cách tha thiết và mãnh liệt. Sau khi Mục sư Nguyện ra về, tôi để ý trông thấy nhà tôi từ từ chống tay vô hai đầu gối và tự đứng dậy không có vẻ đau đớn, rồi đi vô phòng tắm, rồi đi trở ra nằm xuống.

Khi các con và cháu từ các phòng khác đến phòng chúng tôi, tôi bảo nhà tôi ngồi dậy thử xem, lúc này tôi vô cùng kinh ngạc vì nhà tôi đã chống hai tay vào hai đầu gối và đứng dậy dễ dàng không có vẻ gì đau đớn, tôi hỏi bà có thấy còn đau nhức không, nhà tôi trả lời không con thấy đau nhức nữa. Cả gia đình tôi đã vô cùng xúc động, nghẹn ngào, dâng lên lời cảm tạ Ba ngôi Đức Chúa Trời vì Ngài đã thi thố quyền năng chữa lành bệnh cho nhà tôi bằng một phép lạ!

Tối đó lúc 7 giờ tôi bao nguyên băng ghế xe buýt nhỏ đưa nhà tôi về Bạc Liêu. Trước đó tôi nghĩ nhà tôi phải được đưa lên xe bằng cáng còn nếu không có cáng thì phải do một con trai tôi cõng mẹ lên xe, nhưng bây giờ bởi quyền năng của Chúa đã chữa lành, nhà tôi đi lên xe một cách dễ dàng, không còn đau nhức gì cả và nằm trên xe an bình cho đến Bạc Liêu.

Tôi đã nằm lòng câu gốc của đời tôi, bây giờ tôi xin lập lại một lần nữa. “Sự bình an của ĐCT vượt quá trí hiểu sẽ giữ gìn lòng và ý tưởng của anh em trong Đức Chúa Jêsus Christ”

Chúng tôi chẳng đáng gì để nhận được ân sủng quá diệu kỳ của Chúa ban cho như thế nhưng Ngài vẫn ban cho vì “Hể ai xin thì được, tìm thì gặp, gõ cửa thì được mở”. Halêlugia ! Halêlugia ! cảm tạ ơn Ba Ngôi ĐCT.

Tháng 6/2009

Phan Văn Dự

From: tinlanhhyvong.com


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.